THƠ VUI TỪ NHẠC.
Lê thị Hoài Niệm
Đường xưa lối cũ* anh
về
Nắng chiều còn
đó lời thề chưa
phai
Ngậm ngùi đau xót chờ
ai?
Trăm năm bến cũ,
thương hoài ngàn năm
Chờ người một cõi xa
xăm
Thiên thai
Từ Thức biệt tăm năm
nào
Hai vì sao lạc nơi nao
?
Dấu chân kỷ niệm sóng cào ra khơi
Tình sầu, thương hận chơi
vơi
Biển tình dậy
sóng ngút trời gió
mưa
Một người đi nói sao
vừa
Bến giang đầu
vẫn lưa thưa bóng
ngưòi
Cho người tình lỡ đôi
mươi
Cuộc tình đã mất
tiếng cười vỡ tan
Buồn tình Đỗ Lễ Sang ngang.
Dành cho em đó đánh tan mối
ngờ.
Điệu ru nước mắt bơ phờ,
Hoa trinh nữ xếp đợi chờ tình
lang.
Lá úa chiều thu phai
tàn,
Mơ
hoa Hoàng Giác rộn ràng chờ
mong.
Một lần cuối ai ngóng
trông?
Người yêu dấu đó
vẫn không quay
về.
Người di tản buồn thẫn
thờ,
Nghẹn ngào,
Phút cuối, hững hờ Tình xa.
Tình yêu vỗ cánh la đà,
Truyện
tình Lan+Điệp lệ nhòa thương
đau
Đường tơ chưa dứt rồi
sao?
Buồn vương màu
áo kiếp sau tìm
về.
Trúc đào lả ngọn ven
đê
Tóc mây
vương vấn lời thề bên
tai
Cỏ uá nắng hạ tàn
phai
Tóc mai sợi ngắn sợi
dài cho
ai?
Thành phố buồn tiếc thương
hoài
Nghìn trùng xa cách vượt
ngoài tầm
tay
Hận tình, Đôi ngả chia
ly
Dư âm biệt
dạng từ khi xa
người
Chuyện ba người thật buồn
cười
Một người ..ngáp
ngáp, một người ngất
ngư!
Tiếng thu thơ Lưu Trọng
Lư
Thần kinh thương nhớ, Lá
thư trao
tình.
Vết thương đời, Chuyện chúng mình
Tiếng chuông Thiên mụ
lời kinh sớm
chiều
Hương xưa còn lại bao
nhiêu?
Thu vàng Cung
Tiến, Đò chiều vắng
em.
Người vào cuộc chiến từng
xem
Mảnh Vườn tao ngộ như
nêm cuối
tuần.
Chiều thương đô thị tưng
bừng
Đồi sim thương nhớ
không ngưng giọt
sầu
Trước giờ tạm biệt xa
nhau,
Giã từ Đà Lạt
mau mau lên
đường.
Vòng tay chờ đợi, Mười thương
Bên cầu biên giới,
vương vương nỗi
buồn
Hẹn hò rồi cũng qua
luôn
Giết người trong mộng vì
buồn tình
xưa.
Tiễn em lần đó trời
mưa
Kiếp nghèo , Ngăn
cách cho vừa lòng
nhau(?)
Kỷ vật cho em úa nhàu,
Tiếng đàn tôi đó
ngàn sau vẫn
còn
Y-Vân Lòng mẹ thương
con
Đèn khuya, Xa
vắng mỏi mòn đợi
trông.
Tình thư của Lính em mong
Ngàn năm vẫn đợi, Nỗi
lòng người
mang
Ngày
xưa hoàng thị huy
hoàng
Con thuyền không bến bẽ
bàng lách
xa
Lửa rừng đêm vui múa
ca
Đồi thông hai mộ đẫm
nhòa lệ rơi.
Tình lỡ sầu nhớ không vơi ,
Vùng trời ngày đó ngỏ lời biệt ly
Giọt lệ sầu , Tiễn
người đi
Cánh hoa thời
loạn tiếc chi chút tình?
Quê hương mấy nhịp cầu xinh
Rừng xưa đã khép
bất bình nỗi chi?
Một lần dang dở...lỡ thì,
Tạ từ Tô Vũ xoá đi Tình
hờ.
Tháng
sáu trời mưa bất ngờ
Nửa đêm ngòai phố đợi chờ người
yêu
Khúc Thụy du hát sớm chiều
Sao mà quên được mỹ miều dáng Em
Bướm vàng, Bướm trắng chờ
xem
Cô láng giềng nhỏ hứa
đem tin về
Đợi mãi biết đến bao giờ,
Xin hẹn Cô Bác
đón chờ kỳ sau..
*Chú thích: Chữ nghiêng, đậm là tên bài hát.
THƠ
VUI TỪ NHẠC(2)
Lê
thị Hoài Niệm
Chiều làng em khói lam vương tỏa
Nếu vắng anh rồi tóc xỏa chờ ai?
Vấn vương Tiếng ca u hoài.
Lệ tình thổn thức đêm dài nhớ nhau
Có Ai lên xứ hoa đào ?
Cho tôi nhắn gửi lời chào vấn an
Chiều trên bãi biển Nha trang
Lâu đài tình ái vỡ tan , sóng tràn.
Đưa Em tìm động hoa vàng
Đường lên sơn cước rộn ràng chim ca.
Buồn Tình nghèo, Thương đời hoa,
Trở về cát bụi, Xót xa, Xuân thì.
Nhớ Con đường xưa Em đi,
Đêm tàn Bến Ngự, Ướt mi lệ trào.
Tình yêu như bóng mây cao
Chúng mình ba đứa lẽ nào chia xa?
Ngày nào hát khúc Xuân ca,
Vì đâu Giọt nước mắt ngà nhớ nhung?
Uống Ly cà phê cuối cùng,
Giã từ kỷ niệm nghìn trùng cách xa
Biết em từ Tuổi mười ba
Giờ Em mang Kiếp cầm ca vào đời
Giọng ca dĩ vãng gọi mời
Bài ca kỷ niệm khóc đời thương vay.
Huỳnh Anh: Biết nói gì đây?
Vớt Tiếng xưa đó về xây cung đàn!
Tiếc gì Hạnh phúc
lang thang
Mười năm tình cũ, ngỡ ngàng Phôi pha
Một lần miên viễn xót xa
Trăng khuya soi bóng Hằng nga đêm hè.
Nhớ Tiếng khóc trong phòng the
Yêu Cô hàng nước ấp e hôm nào
Cuộc tình Nửa hồn thương đau
Bởi Màu kỷ niệm gọi nhau tìm về
Tóc Em chưa uá nắng hè
Lời tình viết vội hẹn về Cưới Em
Thương loài Hoa nở về đêm
Biết chăng Tâm sự của em não nề ?
Đón Khi người Lính trở về
Xin tròn tuổi loạn , Duyên thề thỏa mong
Ra đi Sương lạnh chiều đông
Ngày về Hoa rụng ven sông phủ mờ.
Xin Anh giữ trọn tình quê
Ngày tròn tuổi Lính lối về nở hoa
Em chờ Anh trở lại nhà
Trăng thanh bình: hát khúc ca khải hoàn
Nếu Anh đừng hẹn chiều hoang
Mùa chia tay khỏi vương
mang nỗi buồn
Tình yêu ơi giã biệt luôn
Niệm khúc cuối, Lệ tình buồn xót xa
Những ngày xưa thân ái qua
Thì hãy Xin gọi nhau là cố nhân.
Xưa Em đi trên cỏ non
Lối về xóm nhỏ đường mòn ướt mưa
Gọi người yêu dấu về chưa,
Điệu buồn dang dở sao vừa lòng nhau?
Một ngày như mọi ngày sau
Nỗi buồn gác trọ vì đâu xa lìa?
Lối về đất Mẹ phân chia,
Đố ai tìm được lối...dzìa hay chưa?
Nhớ thương Ông lái đò xưa
Ngày trở về dưới cơn mưa dầm dề.
Cớ Sao không thấy Anh về?
Để em lỗi hẹn lời thề năm nao.
Tình yêu trả lại trăng sao
Chuyện hẹn hò đến nơi nào cũng xong!
Em ngủ trong một mùa đông
Tình ca, Nhạt nắng, Nỗi lòng người đi.
Thúy đã đi rồi buồn chi?
Ai ra xứ Huế nhớ đi lẹ về.
Phút đầu tiên, Qua cơn mê
Tình cô Gánh lúa nhớ về chiến binh
Nén hương yêu cho người
tình
Đưa Em vào hạ chuyện mình với ta
Áo Anh sứt chỉ đường tà,
Mẹ Anh chết sớm...vợ già chưa khâu,
Cuối cùng cho một tình yêu
Cho nhau...Lệ đá cũng liều
thế thôi.
Phiên gác đêm xuân ven đồi
Phút giao mùa đến Anh ngồi nhớ Em
Đồn vắng chiều xuân êm đềm,
Trên đồi xuân lạnh chợt thèm...chút men.
Mùa xuân trên đỉnh bình
yên,
Xuân họp mặt chúc Mẹ hiền yên vui
Tâm sự ngày xuân bùi
ngùi
Xuân tha hương đón, khó nguôi nỗi
sầu
Cánh thiệp đầu xuân tặng nhau
Chúc xuân xin hát muôn
câu vang lừng.
Ly rượu mừng uống không
ngừng
Vui xuân nhắc
nhở...xin đừng quên nhau.
Lê thị Hoài Niệm (Houston)
Lê thị Hoài Niệm (Houston)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin goi NHAN XET ve BLOG.